Văn hoá - Xã hội Archives - UNExpress | Website nhiều người xem nhất https://unexpress.net/category/van-hoa-xa-hoi/ Tin nhanh! Mon, 19 Dec 2022 09:48:58 +0000 en-US hourly 1 https://unexpress.net/wp-content/uploads/2022/12/image.jpg Văn hoá - Xã hội Archives - UNExpress | Website nhiều người xem nhất https://unexpress.net/category/van-hoa-xa-hoi/ 32 32 213125451 Chợ làng https://unexpress.net/b731/ https://unexpress.net/b731/#respond Mon, 17 May 2010 14:26:35 +0000 http://13.212.211.67/2010/05/17/b731/ Chợ làng tuần họp ba phiên Mẹ tôi đi chợ không tiền cũng đi Mớ…

The post Chợ làng appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>

Chợ làng tuần họp ba phiên

Mẹ tôi đi chợ không tiền cũng đi

Mớ rau mua chịu cô, dì

Tép tôm mua chịu người đi chợ làng

Tình quê chẳng lụy hèn sang

Thiệt hơn thì cũng lọt sàng xuống nia

Có đâu nài ép tranh chia

Mua năm rồi để ra kia bán mười

Mồ hôi đầy ắp chợ rồi

Đẫm trong hạt gạo, củ khoai, trái cà

Cái cân, cái đấu thật thà

Lòng tin đã trải, nghiệm  qua bao đời

Liêu xiêu mưa nắng mặc trời

Chợ phiên mà ngỡ giữa nơi hội làng

Việc đời bao chuyện hợp tan

Xưa nay ai thấy chợ làng vỡ đâu

Lê Duy Lữ – Câu lạc bộ thơ Hoàng Vân, 18/5/2010.

Chợ phiên

Chợ làng năm buổi hai phiên

Không đi cũng nhớ thành quen nếp rồi

Chợ phiên mua đứng bán ngồi

Không mua cũng hỏi cho tôi hởi lòng

Chợ phiên khi vắng khi đông

vẫn luôn luôn họp chẳng không phiên nào.

Quang Tính – CLB thơ Thường Thắng.

 

 

 

The post Chợ làng appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b731/feed/ 0 390
Phượng xinh https://unexpress.net/b707/ https://unexpress.net/b707/#respond Wed, 12 May 2010 03:33:49 +0000 http://13.212.211.67/2010/05/12/b707/                Lá xanh, xanh mướt, cành tha thướt                Hoa đỏ, đỏ tươi, cánh mỏng…

The post Phượng xinh appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>

               Lá xanh, xanh mướt, cành tha thướt

               Hoa đỏ, đỏ tươi, cánh mỏng manh

               Nết đất ngời lên màu lá thắm

               Tình người đọng ở cánh hoa xinh.

                                                          Thơ Lê duy Lữ – Câu lạc bộ thơ Hoàng Vân, 12/5/2010.

                                                          Ảnh trên Internet

Trang hiephoa.net được hiển thị tốt nhất trên trình duyệt Mozilla Firefox và Google Chrome

The post Phượng xinh appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b707/feed/ 0 375
Hiểu đời https://unexpress.net/b695/ https://unexpress.net/b695/#respond Tue, 11 May 2010 06:50:11 +0000 http://13.212.211.67/2010/05/11/b695/ Hiện nay rất nhiều cụ ở Hà Nội cũng như các tỉnh truyền tay nhau…

The post Hiểu đời appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
Hiện nay rất nhiều cụ ở Hà Nội cũng như các tỉnh truyền tay nhau bài “Hiểu đời” của Chu Dung Cơ. Ban biên tập xin giới thiệu bài này với độc giả. Chu Dung Cơ  là Thủ tướng thứ 5 của Quốc vụ viện nước Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa từ năm 1998 đến 2003. Theo một số tài liệu, ông là hậu duệ đời thứ 18 của Zhu Bian, con trai thứ 18 của Minh Thái Tổ – hoàng đế khai quốc nhà Minh. Sau khi nghỉ hưu, Ông không tham gia chính trị và đã có bài tổng kết về “Hiểu đời” như sau:
 
  

Thủ tướng Chu Dung Cơ

 
Tháng ngày hối hả, đời người ngắn ngủi, thoáng chốc đã già. Chẳng dám nói hiểu hết mọi lẽ nhân sinh nhưng chỉ có hiểu đời thì mới sống thanh thản, sống thoải mái.
Qua một ngày mất một ngày
Qua một ngày vui một ngày
Vui một ngày lãi một ngày
Hạnh phúc do mình tạo ra. Vui sướng là mục tiêu cuối cùng của đời người, niềm vui ẩn chứa trong những sự việc vụn vặt nhất trong đời sống, mình phải tự tìm lấy. Hạnh phúc là cảm giác, cảm nhận, điều quan trọng là ở tâm trạng.
Tiền không phải là tất cả nhưng không phải không là gì. Đừng quá coi trọng đồng tiền, càng không nên quá so đo, nếu hiểu ra thì sẽ thấy nó là thứ ngoại thân, khi ra đời chẳng mang đến, khi chết chẳng mang đi. Nếu có người cần giúp, rộng lòng mở hầu bao, đó là một niềm vui lớn. Nếu dùng tiền mua được sức khỏe và niềm vui thì tại sao không bỏ ra mà mua? Nếu dùng tiền mà mua được sự an nhàn tự tại thì đáng lắm chứ! Người khôn biết kiếm tiền biết tiêu tiền. Làm chủ đồng tiền, đừng làm tôi tớ cho nó.
“Quãng đời còn lại càng ngắn thì càng phải làm cho nó phong phú”. Người già phải thay đổi quan niệm cũ kỹ đi, hãy chia tay với “ông sư khổ hạnh”, hãy làm “con chim bay lượn”. Cần ăn thì ăn, cần mặc thì mặc,cần chơi thì chơi, luôn luôn nâng cao chất lượng cuộc sống, hưởng thụ những thành quả công nghệ cao, đó mới là ý nghĩa sống của tuổi già.
Tiền bạc là của con, địa vị là tạm thời, vẻ vang là quá khứ, sức khỏe là của mình.
Cha mẹ yêu con là vô hạn; con yêu cha mẹ là có hạn.
Con ốm cha mẹ buồn lo; cha mẹ ốm con nhòm một chút hỏi vài câu là thấy đủ rồi.
Con tiêu tiền cha mẹ thoải mái; cha mẹ tiêu tiền con chẳng dễ.
Nhà cha mẹ là nhà con; nhà con không phải là nhà cha mẹ.
Khác nhau là thế, người hiểu đời coi việc lo liệu cho con là nghĩa vụ, là niềm vui, không mong báo đáp. Chờ báo đáp là tự làm khổ mình.
Ốm đau trông cậy ai? Trông cậy con ư? Nếu ốm dai dẳng chẳng có đứa con có hiếu nào ở bên giường đâu (cửu bệnh sàng tiền vô hiếu tử). Trông vào bạn đời ư? Người ta lo cho bản thân còn chưa xong, có muốn đỡ đần cũng không làm nổi. Trông cậy vào đồng tiền ư? Chỉ còn cách ấy.
Cái được, người ta chẳng hay để ý; cái không được thì nghĩ nó to lắm, nó đẹp lắm. Thực ra sự sung sướng và hạnh phúc trong cuộc đời tùy thuộc vào sự thưởng thức nó ra sao. Người hiểu đời rất quý trọng và biết thưởng thức những gì mình đã có, và không ngừng phát hiện thêm ý nghĩa của nó, làm cho cuộc sống vui hơn, giàu ý nghĩa hơn.
Cần có tấm lòng rộng mở, yêu cuộc sống và thưởng thức cuộc sống, trông lên chẳng bằng ai, trông xuống chẳng ai bằng mình (tỷ thượng bất túc tỷ hạ hữu dư), biết đủ thì lúc nào cũng vui (tri túc thường lạc).
Tập cho mình nhiều đam mê, vui với chúng không biết mệt, tự tìm niềm vui.
Tốt bụng với mọi người, vui vì làm việc thiện, lấy việc giúp người làm niềm vui.
Con người ta vốn chẳng phân biệt giàu nghèo sang hèn, tận tâm vì công việc là coi như có cống hiến, có thể yên lòng, không hổ thẹn với lương tâm là được. Huống hồ nghĩ ra, ai cũng thế cả, cuối cùng là trở về với tự nhiên. Thực ra ghế cao chẳng bằng tuổi thọ cao, tuổi thọ cao chẳng bằng niềm vui thanh cao.
Quá nửa đời người dành khá nhiều cho sự nghiệp, cho gia đình, cho con cái, bây giờ thời gian còn lại chẳng bao nhiêu nên dành cho mình, quan tâm bản thân, sống thế nào cho vui thì sống, việc nào muốn thì làm, ai nói sao mặc kệ vì mình đâu phải sống vì ý thích hay không thích của người khác, nên sống thật với mình.
Sống ở trên đời không thể nào vạn sự như ý, có khiếm khuyết là lẽ thường tình ở đời, nếu cứ chăm chăm cầu toàn thì sẽ bị cái cầu toàn làm cho khổ sở. Chẳng thà thản nhiên đối mặt với hiện thực, thế nào cũng xong.
Tuổi già tâm không già, thế là già mà không già; Tuổi không già tâm già, thế là không già mà già. Nhưng xử lý một vấn đề thì nên nghe già.
Sống phải năng hoạt động nhưng đừng quá mức. Ăn uống quá thanh đạm thì không đủ chất bổ; quá nhiều thịt cá thì không hấp thụ được. Quá nhàn rỗi thì buồn tẻ; quá ồn ào thì khó chịu…. Mọi thứ đều nên “vừa phải”.
Người ngu gây bệnh (hút thuốc, say rượu, tham ăn tham uống….)
Người dốt chờ bệnh (ốm đau mới đi khám chữa bệnh)
Người khôn phòng bệnh, chăm sóc bản thân, chăm sóc cuộc sống.
Khát mới uống, đói mới ăn, mệt mới nghỉ, thèm ngủ mới ngủ, ốm mới khám chữa bệnh…. Tất cả đều là muộn.
Chất lượng cuộc sống của người già cao hay thấp chủ yếu tùy thuộc vào cách tư duy, tư duy hướng lợi là bất cứ việc gì đều xét theo yếu tố có lợi, dùng tư duy hướng lợi để thiết kế cuộc sống tuổi già sẽ làm cho tuổi già đầy sức sống và sự tự tin, cuộc sống có hương vị; tư duy hướng hại là tư duy tiêu cực, sống qua ngày với tâm lý bi quan, sống như vậy sẽ chóng già chóng chết.
Chơi là một trong những nhu cầu cơ bản của tuổi già, hãy dùng trái tim con trẻ để tìm cho mình một trò chơi ưa thích nhất, trong khi chơi hãy thể nghiệm niềm vui chiến thắng, thua không cay, chơi là đùa. Về tâm và sinh lý, người già cũng cần kích thích và hưng phấn để tạo ra một tuần hoàn lành mạnh.
“Hoàn toàn khỏe mạnh”, đó là nói thân thể khỏe mạnh, tâm lý khỏe mạnh và đạo đức khỏe mạnh. Tâm lý khỏe mạnh là biết chịu đựng, biết tự chủ, biết giao thiệp; đạo đức khỏe mạnh là
có tình thương yêu, sẵn lòng giúp người, có lòng khoan dung, người chăm làm điều thiện sẽ sống lâu.
Con người là con người xã hội, không thể sống biệt lập, bưng tai bịt mắt, nên chủ động tham gia hoạt động công ích, hoàn thiện bản thân trong hoạt động xã hội, thể hiện giá trị của mình, đó là cuộc sống lành mạnh.
Cuộc sống tuổi già nên đa tầng đa nguyên, nhiều màu sắc, có một hai bạn tốt thì chưa đủ, nên có cả một nhóm bạn già, tình bạn làm đẹp thêm cuộc sống tuổi già, làm cho cuộc sống của bạn nhiều hương vị, nhiều màu sắc.
Con người ta chịu đựng, hóa giải và xua tan nỗi đau đều chỉ có thể dựa vào chính mình. Thời gian là vị thầy thuốc giỏi nhất. Quan trọng là khi đau buồn bạn chọn cách sống thế nào.
Tại sao khi về già người ta hay hoài cựu (hay nhớ chuyện xa xưa)? Đến những năm cuối đời, người ta đã đi đến cuối con đường sự nghiệp, vinh quang xưa kia đã trở thành mây khói xa vời, đã đứng ở sân cuối, tâm linh cần trong lành, tinh thần cần thăng hoa, người ta muốn tìm lại những tình cảm chân thành. Về lại chốn xưa, gặp lại người thân, cùng nhắc lại những ước mơ thuở nhỏ, cùng bạn học nhớ lại bao chuyện vui thời trai trẻ, có như vậy mới tìm lại được cảm giác của một thời đầy sức sống. Quý trọng và được đắm mình trong những tình cảm chân thành là một niềm vui lớn của tuổi già.
Nếu bạn đã cố hết sức mà vẫn không thay đổi tình trạng không hài lòng thì mặc kệ nó! Đó cũng là một sự giải thoát. 
Chẳng việc gì cố mà được, quả ngắt vội không bao giờ ngọt.
Sinh lão bệnh tử là quy luật ở đời, không chống lại được. Khi thần chết gọi thì thanh thản mà đi. Cốt sao sống ngay thẳng không hổ thẹn với lương tâm và cuối cùng đặt cho mình một dấu châm hết thật tròn.
Tác giả: Chu Dung Cơ, người dịch: Lê Thanh Dũng
Nguồn : vi.wikipedia.org, 11/5/2010

The post Hiểu đời appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b695/feed/ 0 365
Cảm xúc 30/4. https://unexpress.net/b661/ https://unexpress.net/b661/#respond Thu, 29 Apr 2010 04:26:18 +0000 http://13.212.211.67/2010/04/29/b661/ Cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước đã đi vào lịch sử dân tộc như…

The post Cảm xúc 30/4. appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
Cuộc kháng chiến chống Mĩ cứu nước đã đi vào lịch sử dân tộc như một mốc son chói lọi của bản anh hùng ca giữ nước. Chiến tranh đã lùi xa 35 năm nhưng dư âm của nó còn đọng lại mãi với thời gian. Trong cuộc kháng chiến vĩ đại ấy, lớp lớp thế hệ thanh niên Việt Nam đã lên đường “ Xẻ dọc Trường Sơn đi cứu nước”. Họ mang trên mình sứ mạng của dân tộc, với niềm tin, ý chí và quyết tâm giải phóng Miền Nam thống nhất đất nước. Biết bao người đã ngã xuống đẻ có niềm vui ngày Bắc Nam xum họp một nhà. Trên đất nước này có làng quê nào lại không có những người con anh dũng hi sinh cho độc lập dân tộc, cho sự thống nhất non sông. Các anh, các chị, người nằm lại trên đại ngàn Trường Sơn, người hoá thân trong những hạt phù sa nơi đồng bằng Nam Bộ, người hoà vào nước của biển cả mênh mông…Tất cả tan vào lòng đất mẹ làm đẹp thêm truyền thống cha ông. Lịch sử mãi gọi tên các chị, các anh, những chàng Thạch Sanh của thế kỷ 20, những Cô Tấm dịu hiền đã làm nên kì tích Đại thắng mùa xuân 1975. Kẻ thù của chúng ta ở bên kia bán cầu chúng đâu có thể hiểu được giá trị của một nền độc lập đích thực, chúng đâu có thể ngờ được sự hồi sinh của một dân tộc anh hùng. Hoa vẫn nở từ tro tàn và đổ nát sau mỗi một trận bom, nụ cưòi vẫn rạng ngời trên môi ngưòi chiến sĩ sau mỗi một trận đánh. Những vũ khí hạng nặng, tối tân và cả những kĩ thuật chiến tranh được coi là tân tiến nhất có thể đốt cháy làng mạc, thiêu cháy cả rừng Trường Sơn, song những thứ đó sao có thể làm mất đi ý chí, nghị lực và lòng quyết tâm sắt đá của con người Việt Nam. Chiến tranh nhân đan, trận địa trong lòng dân đã làm nên những mùa xuân thắng lợi.

Chúng ta đang sống trong những ngày tháng tư lịch sử, từ địa đầu Móng Cái tới đất mũi Cà Mau non sông liền một dải tươi thắm trang sử vàng dân tộc.

“ Ta đã thắng. Hãy thẳng đường đi tới
Lấp những hố bom, xoá mọi đau buồn
Từ tro bụi, ta lại xây dựng mới
Phố làng ta, và cả những linh hồn”
( Vui thế, hôm nay… Tố Hữu )

( Nước mắt dành cho ngày gặp mặt.

Ngày toàn thắng Bắc Nam xum họp một nhà)



Ngày 30/4 – ngày vui trọn vẹn trong những niềm vui./.
Trần Hải, ngày 29/4/2010.

The post Cảm xúc 30/4. appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b661/feed/ 0 346
PHỐ THẮNG NGÀY ẤY https://unexpress.net/b563/ https://unexpress.net/b563/#respond Tue, 30 Mar 2010 05:19:18 +0000 http://13.212.211.67/2010/03/30/b563/   Nhà tôi cách Thắng 8 km, vậy mà mãi đến năm 1962 khi học…

The post PHỐ THẮNG NGÀY ẤY appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
 
Nhà tôi cách Thắng 8 km, vậy mà mãi đến năm 1962 khi học lên cấp 3 tôi mới thật sự biết Phố Thắng. Nửa thế kỷ rồi  mà ấn tượng về Phố Thắng ngày ấy vẫn như còn nguyên vẹn trong tôi.
Ở những vùng quê thuần nông như Hiệp Hòa mình chỉ cần có dăm bẩy nhà ở ven đường mở cửa bán hàng thì đoạn đường đó đã có thể được gọi là Phố rồi. Hồi kháng chiến chống Pháp (1946 – 1954) dân Nam phần (Bắc Ninh) chạy tản cư lên Hiệp Hòa rất đông, họ chẳng có ruộng nương vườn bãi nên hầu như tất cả đều sống bằng chạy chợ, Ấy vậy là xuất hiện cả loạt phố như phố Bầu, phố Hoa, phố Lữ… Cái  tên Phố Thắng có lẽ cũng xuất hiện vào giai đoạn này; trước đây người ta chỉ gọi Thắng là Huyện, vì Thắng là huyện lỵ có huyện đường.
Tuy lớn hơn những “phố” lẻ nhưng phố Thắng thời tôi biết rất nhỏ bé. Nơi gọi là phố chỉ là đoạn đường từ bưu điện ngược lên đến hết chợ Thắng cũ. Chỗ đông vui hơn là đầu phố dưới, có ngã 5 (hồi đó chưa có ông tượng) và đầu phố trên có chợ và cửa hàng Bách hóa. Nghe nói trước đó phố Thắng đông đúc và sầm uất hơn, phố kéo lên tận Bãi má rẽ sang Trại cờ. Hòa bình lập lại dân tản cư hồi hương gần hết, lại có chính sách cải tạo tư thương, những người buôn bán phải vào hợp tác xã nông nghiệp, hợp tác xã thủ công nên phố xá trở nên sơ xác, nửa như phố nửa như làng, ngày mùa người ta còn phơi cả rơm rạ ra đường nữa.
 
 
 
Đáng kể ở đầu phố dưới là cửa hàng tổng hợp ăn uống, nơi bây giờ là Ngân hàng Nông nghiệp và phát triển nông thôn, dân ta gọi tắt là tổng hợp. Gọi thế cho có vẻ phong phú chứ ở đấy chỉ bán phở, bán chè, đôi khi có bán cả nước giải khát siro, mấy gian nhà cấp bốn khói than đen nhẻm khách ăn phải ngồi cả ra ngoài sân, nơi có hai cây phượng xum xuê.  Khi đó chỉ có hai ba hào một bát phở mậu dịch nhưng có tiền ăn phở là sang rồi, chẳng thế có người làng tôi lần nào lên Thắng về cũng say sưa kể chuyện vào tổng hợp ăn phở, khối người nghi ngờ ngữ ấy nói phét. Loại học trò nghèo như bọn tôi mỗi lần đi qua “tổng hợp” có đưa mắt vào cũng chỉ là tò mò ngắm mấy cô nhân viên bán hàng mặc tạp dề trắng vênh vang đi lại; chẳng khác gì các bạn trẻ bây giờ say mê ngắm các ‘sao” trên sàn diễn. Có thể nói tất cả ngành dịch vụ ăn uống của huyện ta thời ấy chỉ có cửa hàng ăn uống này. Vì lương thực thực phẩm là thứ mà nhà nước quản lý chặt nên những hàng phở Chiếu, phở Cộng đồng ở đối diện “tổng hợp”, một thời nổi tiếng cả khu 3 cũng dẹp bỏ hết, hàng bún hàng bánh làm từ gạo đều không còn được bán.
Nhà bưu điện xưa vẫn ở vị trí bây giờ, nó chỉ là ba gian nhà ngói móc núp dưới tán lá cây gạo tây, xung quang có hàng rào nứa, đầu nhà nhô lên đôi cột điện bằng sắt cũ kỹ bám vào rất nhiều xà xứ, dây thép.  Thi thoảng mới thấy bóng người vào thả lá thư, mua con tem hoặc đánh bức điện, phần lớn là bộ đội từ doanh trại xuống.
Cửa hàng bách hóa ở đầu trên của phố Thắng là cửa hàng mậu dịch to nhất huyện, lúc nào cũng tấp nập người ra vào. Hình như người dân đã lên đến Thắng thì đều phải đảo qua của hàng bách hóa cũng giống như về đến Hà nội phải ghé Bách hóa tổng hợp vậy (nay là Tràng tiền Plaza). Có lẽ ngắm hàng hóa cũng là một thú vui (giống cái thú shoping bây giờ), chứ ngày ấy bách hóa toàn hàng mẫu có gì mua được đâu, hàng hóa thiết yếu đều đã phân phối về xã được bán theo sổ ở cửa hàng cung tiêu rồi. Lớp người ở tuổi chúng tôi rất quen với dòng chữ: “bán phân phối”; “bán tự do” được ghi trên những mảnh bìa đặt cạnh hàng hóa trong tủ hàng mẫu của mậu dịch. Bây giờ nghĩ lại những dòng chữ ấy mới chợt nhận ra rằng: Hóa ra có những câu chữ mang tính thời đại thật sự. Không có từ ngữ nào đắt giá hơn  cặp từ ấy để ám chỉ  cả một giai đoạn lịch sử chúng ta xây dựng nền kinh tế kế hoạch tập trung. Nếu từ điển lịch sử kinh tế không ghi lại và giải thích kỹ, tôi dám chắc người Việt ta các thế hệ sau chúng tôi sẽ không bao giờ hiểu được và dùng đến cặp từ tưởng như tối nghĩa này.
Tôi trọ học ở Dinh Hương nhưng thỉnh thoảng mấy anh em cũng rủ nhau lên Bách hóa. Lần nào lên chúng tôi cũng ngắm nghía, bình phẩm cái xe đạp favorit của Tiệp màu đỏ được dựng trang trọng trong cái tủ kính bày cao ngang mặt người ngay cửa ra vào của của hàng. Nếu tôi không nhớ nhầm thì giá của nó hơn 500 đồng với điều kiện người mua phải có phiếu bán cho mậu dịch hai tạ lợn. Nếu tính cả giá chênh lệch bán lợn giá rẻ cho mậu dich thì giá của cái xe đạp khoảng 800 đồng . Nhớ rằng lúc đó lương của một kỹ sư chỉ là 65 đồng mỗi tháng. Tôi muốn kể ra chi tiết này để các bạn trẻ có thể so sánh hình dung  được đôi điều về đời sống kinh tế lúc bấy giờ.
Dưới cửa hàng Bách hóa một đoạn là Hiệu sách nhân dân, sách chẳng có nhiều nhưng lúc nào cũng đông khách, toàn  bộ đội và học sinh. Thời ấy chúng tôi thích đọc, phải chăng phương tiện giải trí quá nghèo nàn chỉ còn biết đọc sách, mà đã đọc rồi thì nghiện. Tôi trọ học ở nhà cậu nên ngoài việc góp gạo cho mợ tôi không phải nộp tiền thức ăn, thỉnh thoảng mẹ tôi cho đồng bạc tôi toàn dành dụm để mua sách. Tôi đã mua “Thép đã tôi thế đấy” , “Bài ca tuổi trẻ”, “Sóng gầm” “Ba mươi năm đời ta có Đảng”…bằng những đồng tiền ít ỏi đó. Đọc xong trao đổi sách với bạn, thế là được đọc rất nhiều. Những người bạn sách của tôi hầu hết ở phố Thắng, họ có tiền, có thời gian và cũng nghiện sách. Chơi với các bạn ở phố, tôi còn được tiếp cận với radio, máy hát (máy quay đĩa cổ chạy bằng dây cót) ; với một trai làng như tôi những thứ đó thật xa lạ. Các bạn trẻ ngày nay hẳn không tin được, nhưng thời ấy nghe đài là một sự hưởng thụ sang trọng đấy, chẳng thế người ta đi ra đường cũng đeo theo cái đài, đi đến đâu cái đài nheo nhéo đến đó, người đeo đài đi xe đạp là người khá giả rồi. Ông chủ hiệu may lớn nhất phố Thắng bấy giờ là bạn thân của cậu tôi, lần nào xuống Ba Mô chơi với cậu cũng đeo cái đài Philips to đùng, tự hào lắm, cái đài ấy tuy tốn pin ( 6 quả pin con thỏ – 9 von) nhưng được cái nói to. Ông ấy mà xuống vào buổi trưa có chương t
rình hát chèo thì cả xóm chạy sang nghe.
Những năm đó có quan niệm rằng buôn bán chẳng giúp ích gì, không tạo ra sản phẩm cho xã hội, vì thế tư thương trở thành đối tượng cần được cải tạo, các cửa hàng buôn bán hàng hóa phải đóng cửa. Dọc theo phố Thắng chỉ còn các cửa hàng được coi là cơ sở sản xuất như: may vá, sửa xe đạp, cắt tóc, làm dép lốp, làm mũ, hàn thiếc, nhuộm quần áo…được mở cửa hành nghề; các cửa hàng buôn bán có lẽ chỉ còn hàng nước. Rồi những người sản xuất cũng vào các hợp tác và thế là phố Thắng xuất hiện hợp tác xã May mặc, hợp tác xã Nhuộm, hợp tác xã cắt tóc, hợp tác xã chụp ảnh…và thành công nhất là hợp tác xã xe bò Liên minh, có trụ sở ở gần ngã tư đường lên doanh trại.  Cái xe bò thời đó có bánh gỗ to đùng, bít đai sắt, do hợp tác tự đóng lấy. Vừa qua đến nghỉ ở một resort tôi thấy họ để một cái xe bò bánh gỗ còn nguyên vẹn trên thảm cỏ nhung làm vật trang trí, Tôi tò mò đến tận nơi xem có đúng là hiện vật thật không, đứa cháu tôi đã học lớp 4 hỏi thản nhiên: “Ông ơi đây là cái gì?” Giải thích cho cháu xong tôi nói với bố nó: đã có lúc mười mấy cái xe bò như thế này là tất cả phương tiện vận tải kinh tế ở huyện Hiệp hòa mình đấy con ạ!
Công việc quanh năm của hợp tác xe bò là chở hàng mậu dịch từ Huyện về các xã: vải vóc, giấy vở, dầu muối, phân đạm, thuốc sâu… Tiền công chở theo giá quy định của Nhà nước chẳng đáng bao nhiêu, nhưng cái được là được quan hệ thân tình với các cửa hàng, với mậu dịch viên. Mỗi chuyến đi xã các bác tài xe bò lại xin được mua thứ này thứ khác, hoặc “hàng vỡ hàng hỏng” , thời buổi  gạo châu củi quế như thế mua được hàng phân phối là tươm rồi. Thế nên cái chân xã viên hợp tác xã xe bò hóa ra quý. Cậu tôi trước cải tạo tư thương có hai xe ngựa chở khách Thắng – Sen hồ, lúc vận động vào hợp tác xe bò không thèm vào, sau cứ tiếc mãi.
Đường phố Thắng khi ấy là đường đất có rải lớp sỏi mỏng, người ở quê quen gọi là “đường cấp phối”. Mỗi khi trời mưa nước đọng từng vũng, lại được bánh gỗ xe bò cày nát. Cũng may là thời đó hầu như chỉ có xe đạp, cả ngày mới có một vài chiếc ô tô quân sự đi qua nên đường phố rộng  nhưng luôn hình thành lối mòn ngoằn ngoèo của vết xe đạp tránh các vũng nước giữa đường. Phố Thắng ở đỉnh đồi nên rãnh thoát nước ven đường thường bị nước mưa sỗi mòn sâu hoắm trơ ra lớp đất đỏ trai lỳ nhẵn thín. Dãy nhà mặt phố phần nhiều là nhà cấp 4 liền kề, mặt tiền rộng rãi, cửa nhà nào cũng có cây phượng hoặc cây gạo tây xanh ngắt. Tôi rất thích ngắm phố sau mưa rào, đường và cây cối được gột rửa sạch sẽ, cây như thấp xuống che phủ những mái ngói rêu mốc, yên ả và thanh bình đến nao lòng. Tôi rất hay liên tưởng phố Thắng với những khu phố kháng chiến được nhắc tới trong Ký sự Cao lạng của Nguyễn Huy Tưởng; mà còn lãng mạn hơn thế ở chỗ những người dân sinh sống  nơi đây đa số là người Bắc Ninh, người dân của một vùng đất văn hóa đặc biệt, ai cũng sắc sảo giỏi giang, đẹp người, đẹp nết.  
    
     
 Nguyễn Thanh Khiết, 30/3/2010

The post PHỐ THẮNG NGÀY ẤY appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b563/feed/ 0 293
NHỚ THÁNG BA NÀY CỦA BA MƯƠI NĂM TRƯỚC ! [560] https://unexpress.net/b560/ https://unexpress.net/b560/#respond Fri, 26 Mar 2010 11:18:09 +0000 http://13.212.211.67/2010/03/26/b560/   Nhớ tháng Ba này Của ba mươi năm về trước. Anh đã gặp em,…

The post NHỚ THÁNG BA NÀY CỦA BA MƯƠI NĂM TRƯỚC ! [560] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
 
Nhớ tháng Ba này
Của ba mươi năm về trước.
Anh đã gặp em,
Tình cờ…
Không hẹn ước,
Trong ngày vui – ngày cưới của bạn anh !
Ngày ấy,
Em là cô nữ sinh,
Học trường Tài chính.
Anh là chàng lính
Tuổi đôi mươi
Hay hát , hay cười .
Trong ngày hội vui,
Anh cắt chữ lồng,
Cắt đôi chim câu đậu bên cành trúc .
Em phết hồ, cùng anh…dán lên niềm hạnh phúc.
Của bạn mình trong phòng cưới đơn sơ !
Em ơi !
Cứ như một giấc mơ ,
Duyên trời xe ,
Cho hai đứa
Hai nơi,
Bỗng gặp nhau
Để mà bối rối
Bốn mắt tìm nhau…
Lại quay đi vội,
Giấu vào lòng
Một nỗi…
Rất miên man .
Rước dâu về
Tiếng pháo nổ ran …
Trong lễ cưới
Anh là người đã hát
Một bài ca
Mang nỗi nhớ thươngbát ngát
Về mối tình
Giữa người lính với hậu phương :
« ngày mai anh lên đường,
Ngày mai anh ra chiến trường… »
Tiếng hát như vấn vương…
Tiếng hát của yêu thương
Ngầm cho ai đó !
Và trái tim…
Cất lời hỏi nhỏ :
Hình như anh đã yêu em ?
 
 
Đến tháng Ba này
Là ba mươi năm
Ngày chúng mình gặp nhau rồi đấy
Em ơi ! em !
Em ơi , có thấy
Chuyện của chúng mình,
Giống cổ tích không em !
             
Trần Thanh, Hiệp Hòa , ngày 24 – 3 – 2010

The post NHỚ THÁNG BA NÀY CỦA BA MƯƠI NĂM TRƯỚC ! [560] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b560/feed/ 0 290
CÔNG BÀ [525] https://unexpress.net/b525/ https://unexpress.net/b525/#respond Wed, 10 Mar 2010 11:54:29 +0000 http://13.212.211.67/2010/03/10/b525/ Làm mẹ của bốn nàng dâu, Và một chàng rể công đầu bà lo. Phần…

The post CÔNG BÀ [525] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
Làm mẹ của bốn nàng dâu,
Và một chàng rể công đầu bà lo.
Phần tôi có được tính cho,
Là những ngày phép giành cho riêng bà.
Thế rồi chúng nó sinh ra,
Lần lượt năm đứa, một nhà đông vui.
 
Làm mẹ của bốn cử nhân,
Và một Tiến sĩ cũng phần bà lo.
Phần tôi có được tính cho,
Là thời hưu trí “còm co” tuổi già.
Thời trai trẻ tất đi xa,
Trị – Thiên, biên giới xông pha tuyến đầu.
Chiến tranh có tại tôi đâu,
Bà biết như thế, chẳng câu phàn nàn.
 
 Bà cũng mang hàm sĩ quan,
Kém tôi một bậc, Công an có quà.
Tôi hàm thiếu tá – xông pha,
Chính ủy “cẩn tó”, có quà chi đâu.
Thôi thì quy luật “bù nhau”.
“Mệnh trời định vậy”, tôi đâu có tồi.
 
Một năm nữa tuổi bẩy mươi,
Tôi giành tất cả phần tôi cho bà.
Khi nào đến tuổi “đi xa”,
Dù sau, dù trước, tôi bà bên nhau.
 
Cháu nội, cháu ngoại lau nhau,
Từ khi ẵm ngửa, có đâu thiếu bà.
Từ quả trứng đến con gà,
Bà lo phần đủ đứa xa, đứa gần.
Cháu lo hạnh phúc tuổi xuân,
Bà cũng có phần mừng cháu, thật vui.
 
Nhân đây tôi viết mấy lời,
Con cháu nó biết phần tôi, công bà.
Nguyễn Thế Tính, 8/3/2010

The post CÔNG BÀ [525] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b525/feed/ 0 272
MUỘN https://unexpress.net/b524/ https://unexpress.net/b524/#respond Wed, 10 Mar 2010 07:14:30 +0000 http://13.212.211.67/2010/03/10/b524/ Thưở bé đi học muộn, Mình vẫn được chép bài. Lớn lên , đi họp…

The post MUỘN appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
Thưở bé đi học muộn,

Mình vẫn được chép bài.

Lớn lên , đi họp muộn,

Chỉ làm buồn sếp thôi.

Xuân sang, đào nở muộn,

Đời vẫn còn màu hoa.

Nếu tình yêu đến muộn…

Tiếc những ngày đã qua !

Trần Thanh, 10/3/2010 

 
               
                    

 

 

The post MUỘN appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b524/feed/ 0 271
Thơ tặng chồng ngày 8/3 [520] https://unexpress.net/b520/ https://unexpress.net/b520/#respond Tue, 09 Mar 2010 01:05:17 +0000 http://13.212.211.67/2010/03/09/b520/ Tại sao chỉ có một ngày ?  Cả năm như thế có hay không nào…

The post Thơ tặng chồng ngày 8/3 [520] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
Tại sao chỉ có một ngày ? 
Cả năm như thế có hay không nào ? 
Một ngày ai cũng vui chào 
Một ngày chồng bỗng ngọt ngào lạ chưa 
Một ngày chồng đón, chồng đưa 
Một ngày chồng hỏi : có vừa ý không ? 
Một ngày chồng quyết lập công
Một ngày chồng chẳng dám lồng đi đâu 
Một ngày chồng đảm phờ râu 
Một ngày chồng chúc chục câu tuyệt vời 
Một ngày chồng cứ luôn cười 
Một ngày chồng cắm hoa tươi khắp nhà 
Một ngày chồng tự pha trà 
Một ngày chồng biết chợ xa, chợ gần 
Một ngày chồng chịu quét sân 
Một ngày chồng biết thịt cân mấy tiền 
Một ngày chồng nói, làm liền 
Một ngày chồng cũng biết chiên, biết xào
 Một ngày chồng giặt ào ào 
Một ngày chồng biết chỗ nào bán tăm 
Một ngày chồng biết gấp chăn 
Một ngày chồng biết cầm khăn lau bàn 
Một ngày chồng biết mắc màn 
Một ngày chồng biết gọt cam, đánh giầy 
Một ngày chồng biết tưới cây 
Một ngày chồng cũng biết bầy mâm cơm 
Một ngày chồng xới, chồng đơm 
Một ngày chồng dọn tinh tươm các phòng 
Một ngày chồng biết đếm đong 
Một ngày chồng biết muối trong lọ nào… 
Một ngày hết, chồng thở phào 
Nhìn thương, thương thật cũng nao nao người. 
Nhìn chồng nằm đấy rã rời 
Còn làm gì nữa có Trời đến lay 
May sao chỉ có một ngày 
Cả năm mà thế…chẳng hay ..tí gì ! 
0h00 ngày 8/3/2010
Lê Thống Nhất

The post Thơ tặng chồng ngày 8/3 [520] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b520/feed/ 0 267
Phụ nữ nói gì về Đàn ông [517] https://unexpress.net/b517/ https://unexpress.net/b517/#respond Mon, 08 Mar 2010 23:42:49 +0000 http://13.212.211.67/2010/03/08/b517/  Lúc đầu, tôi cảm thấy khó khăn khi kiềm chế những giọt nước mắt của…

The post Phụ nữ nói gì về Đàn ông [517] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>

 Lúc đầu, tôi cảm thấy khó khăn khi kiềm chế những giọt nước mắt của mình trong mọi  chuyện ở thời gian này. Sau thì, điều đó đơn giản vì, tôi không cần kiềm chế thì cũng cảm thấy “đủ buồn” để không sao khóc nổi nữa.

Tôi cảm thấy làm phụ nữ ở thời đại nào cũng khó khăn. Đẹp cũng khổ mà xấu cũng chẳng sướng gì. Ngu ngốc cũng tội nghiệp mà thông minh lại đa đoan, bình thường thì cũng phát sinh nhàm chán.

 Tôi không biết đàn ông thì như thế nào. Có lẽ hiểu họ bao nhiêu thì tôi cũng không là đàn ông nên chẳng thể thông cảm gì được nhiều. Tôi chỉ biết nhận xét một cách phiến diện rằng… làm phụ nữ khổ hơn đàn ông. Phụ nữ xấu xa thì tất nhiên là không sướng. Phụ nữ tốt thì có khi còn khổ hơn.

 Long đong giữa những chiều suy nghĩ ấy, tôi nhận thấy chúng ta đừng nên làm phụ nữ đơn thuần. Khóc khi muốn khóc, nhẫn nhịn và chịu đựng một cách bẩm sinh, yêu đuối một cách bản chất. Chúng ta rất cần sự mạnh mẽ, cho dù sự mạnh mẽ đó có khi chỉ là một lớp vỏ mỏng bao quanh mình.

Đàn ông không tôn trọng những người phụ nữ đẹp, không nâng niu những người phụ nữ tốt, chê bai những người phụ nữ dốt và mỉa mai những người phụ nữ giỏi. Nhưng họ lại ngủ với tất cả những người phụ nữ ấy. Điều bạc đãi nhất trên thế gian này, là đàn ông luôn đứng về phía nhau, nhưng phụ nữ thì không phải lúc nào cũng đứng về phía mình. Điều đó làm chúng ta ngày càng khổ hơn. Bởi vì chúng ta lắm lúc tuân theo cái quy chuẩn của đàn ông, mà quên đi sự phát triển nhân loại cũng đã trải qua thời kỳ mẫu hệ.

Họ – không được phép coi thường chúng ta. Họ – cần phải trân trọng chúng ta. Họ – cần biết yêu thương chúng ta. Họ – phải bị trả giá cho những việc làm khiến chúng ta tổn thương. Chúng ta – phải cứng rắn lên. Cho dù sự cứng rắn đó đôi lần làm chúng ta đau muốn chết.

Hãy nhớ rằng, bất cứ sự tổn thương nào cũng không được hủy hoại bản thân. Những lần như thế, hãy nhìn vào trong gương, bạn sẽ thấy rằng, bạn cảm thấy chán ghét bản thân khi vẻ ngoài xấu xí và tâm hồn ủ dột. Nhưng nếu người trong gương vẫn là bạn nhưng xinh đẹp, mạnh mẽ, vui vẻ và kiên cường, bạn sẽ thấy yêu con người đó biết bao. Và khi bạn đẹp, bạn quyến rũ, nỗi đau sẽ từ bỏ bạn.

Người đẹp không phải là kẻ rỗng tuếch. Chăm sóc cho nhan sắc không chứng tỏ sự yếu kém trong hiểu biết và ngu ngốc thiếu tri thức, trau chuốt vẻ bề ngoài là một cách lịch sự với mọi người và yêu thương chính mình.  Đừng để vài câu chê bai chối tai làm mình mệt mỏi.

Đừng bao giờ cam chịu để cho người ta đè nén mình. Hãy liên minh lại nếu cảm thấy đơn độc là bất lực. Hãy đứng về phía nhau trong những nỗi đau và vượt lên bất hạnh!

Tôi không định viết mãi về nỗi buồn của mình, nhưng thật lòng khi đọc comment của mọi người tôi lại một lần nữa muốn chia sẻ nhiều hơn.  Đây xem như một sự đồng cảm với những người đang mang nỗi đau như nỗi đau tôi đã mang trong lòng…

Ngày ấy, khi tình yêu còn ở bên tôi…

Mỗi ngày tôi đã bắt đầu bằng một nụ cười và một cái nhíu mày nho nhỏ “Giờ này ai đó đang làm gì nhỉ, đã thức dậy chưa…?!” Rồi cười thêm một cái, thấy mình rộn ràng hạnh phúc..

Những buổi chiều tôi nắm tay người ấy đi giữa phố xá thênh thang và nghe bình yên hát ca đâu đó trong lòng…

 Những bữa ăn tối đầm ấm, khi có người vuốt giùm sợi tóc rối, lau giùm tôi đôi bàn tay lấm bẩn…

Những tháng ngày bận rộn với bao nhiêu mơ ước, bao nhiêu nghĩ suy, trăn trở cho quãng đường đời cùng nhau phía trước. Những tưởng rằng chẳng gì có thể cách chia tôi – người, với một lòng tin yêu như thế…

Thời gian trôi đi êm đềm với những giông bão vô hình đã định sẵn riêng dành cho tôi, tất nhiên, tôi chẳng biết gì… Rồi cũng đến ngày tôi nhận lấy câu trả lời của cuộc sống về tình yêu tôi đang có, đó là ngày tôi bắt gặp những dối trá sau lưng, là ngày người không còn giật mình thảng thốt khi tôi đau, không còn “vuốt giùm tôi sợi tóc bay ngang tầm mắt” . Tôi cuống cuồng hoảng hốt, lòng tôi gào thét những đắng cay.. Chỉ thinh lặng trả lời tôi rằng tôi đang và sẽ phải một mình, từ đây…

Tôi không mạnh mẽ đâu, không một chút nào, tôi đã cảm thấy không thể chấp nhận… Tôi đã căm ghét cuộc sống vì đã cho tôi yêu người nhiều, thật nhiều rồi lại đem người xa khỏi tôi. Tôi đã dừng lại, đã nằm xuống với những nuối tiếc, tôi chối bỏ bản thân mình, chối bỏ cuộc sống hiện tại… Tôi cay đắng, tôi chua chát, tôi khóc, tôi rã rời mất mát… Cứ như thế tôi để ngày tháng trôi đi, cho đến một ngày, tôi không còn biết đứng lên như thế nào, không còn biết con đường nào mình sẽ đi… Và thêm một lần nữa tôi thấy cuộc sống đang hắt hủi mình…Đã có những ngày như thế…

 Nhưng cuộc sống cũng đã cho tôi những cuộc gặp gỡ tình cờ… Một bàn tay lay tôi dậy và chỉ cho tôi con đường tôi phải đi. Một người mỉm cười ấm áp và nói với tôi rằng ’Đứng dậy thôi nào…!’ Một người chỉ cho tôi những thanh âm yêu thương của cuộc sống mà vô tình hay cố ý tôi đã không nghe thấy. Cả những người xa lạ gọi tên tôi bằng một giọng thân thương đến không ngờ…Tôi đâu có bị bỏ rơi…?! Tôi tự bỏ rơi mình mà… Sao giận, sao trách…?!

Tôi gắng gượng đứng lên, chật vật học cách xếp những ngày hôm qua thật đẹp vào đúng chỗ của nó. Học lại cách yêu quí những ngày trời thật xanh, nắng thật vàng khi trong lòng tôi chỉ có mưa bay. Học cách bước đi trên những chênh vênh mà chính tôi đã chọn cho mình.

Không dễ, phải, không dễ một chút nào! Hơn một lần tôi vấp phải những ảo ảnh của quá khứ, hơn một lần tôi vứt tôi vào một xó tối tăm và khóc như mưa như gió với duy nhất một ý nghĩ tôi không bao giờ có thể tiếp tục…

Nhưng rồi những ánh mắt ấm áp yêu thương, những chân thành, những cảm thông, đỡ nâng của bạn bè tôi, của những người yêu thương tôi vô điều kiện, những người lạ tốt bụng đã cho tôi lòng tin và sức mạnh để đứng lên, để tôi có thể là tôi của hôm nay… Bao dung hơn một chút, mạnh mẽ hơn một chút, tin tưởng, yêu thương hơn một chút và đã có thể mỉm cười thanh thản… Tôi biết ơn họ nhiều lắm…

Và tôi thật lòng muốn cho đi những gì đã được nhận.Nên, nếu bạn đang buồn, tôi chúc bạn được bình an trong tâm hồn, nếu bạn đang chênh vênh tôi chúc bạn mạnh mẽ, nếu bạn khổ đau tôi chúc bạn có một bờ vai để khóc… Để khi tất cả qua đi, bạn sẽ đứng lên và tiếp tục yêu thương. Vì dù bạn có đang ở dưới đáy vực sâu đến đâu đi chăng nữa thì cuộc sống vẫn ưu ái cho bạn một bầu trời xanh bao la và nắng vàng rực rỡ trên đầu…

Hãy cứ bước đi, tôi tin chắc rằng rồi bạn cũng sẽ tìm thấy tình yêu ở đâu đó thôi, dù sớm, dù muộn…

Lệ Huyền, 8/3/2010 

 

The post Phụ nữ nói gì về Đàn ông [517] appeared first on UNExpress | Website nhiều người xem nhất.

]]>
https://unexpress.net/b517/feed/ 0 265